Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Năm Thứ Mười Của Thiên Tai, Theo Tôi Đi Trồng Trọt – Chương 82: Không Tuyển Thêm Người Nữa

← Chap trước
Chap sau →

Hàm lượng nguyên tố Di trong chồi hương xuân là 1 phần vạn, còn tía tô tiến hóa là 1,5 phần vạn, đều nằm trong phạm vi bình thường.

Nhưng rễ rau chân vịt lại có hàm lượng nguyên tố Di lên tới 6 phần vạn!

Hạ Thanh lẩm bẩm: “Lạc ca… máy này không có vấn đề gì chứ? Vô duyên vô cớ sao lại lên tới sáu phần vạn được…”

Lạc Phối một lần nữa xác nhận cửa phòng thí nghiệm đã đóng kín rồi mới hạ giọng hỏi: “Đây là rễ của cây gì?”

“Rễ rau chân vịt.” Hạ Thanh giải thích: “Tối qua hạt rau chân vịt trong lãnh địa em chín nên em nhổ hết cây về ăn. Không ngờ chỉ sau một đêm, vết thương do dây khoai tây Tường tiến hóa quất trên người em đã hồi phục khoảng sáu phần. Em nghĩ có thể là nhờ rau chân vịt nên mới đào đoạn rễ còn sót lại đem đến kiểm tra.”

Nếu không phải Trương Tam đặc biệt để ý đến lá rau chân vịt, và nếu không phải vết thương của cô cùng Dê lão đại gần như lành hẳn chỉ sau một đêm, Hạ Thanh cũng sẽ không nghĩ tới việc kiểm tra hàm lượng nguyên tố Di của loại rau này.

Lạc Phối tắt máy, nghiêm mặt, vẻ nghiêm túc chẳng kém gì Đàm Quân Kiệt. Anh hỏi: “Cô đã từng giao dịch rau chân vịt với những ai?”

Hạ Thanh đáp: “Chỉ có Trương Tam ở lãnh địa số 7. Các lãnh chủ khác đều chỉ muốn hạt giống, còn chưa kịp giao dịch. Vì hàm lượng nguyên tố Tường của rau chân vịt là 3,8 phần nghìn, còn cao hơn cả tía tô trong lãnh địa của em một phần nghìn, nên em mới dùng nó để trao đổi. Không ngờ hàm lượng nguyên tố Di của nó lại cao như vậy.”

Lạc Phối nói ngay: “Đừng tiếp tục giao dịch hạt giống rau chân vịt với bất kỳ ai nữa.” Rồi anh hỏi tiếp: “Hạ Thanh, cô có biết thực vật có hàm lượng nguyên tố Di 6 phần vạn có thể dùng để làm gì không?”

Điều này Hạ Thanh biết rất rõ: “Dung dịch dinh dưỡng đặc cấp!”

Hôm qua cô còn nghĩ sẽ dùng nước suối để đổi lấy dung dịch dinh dưỡng đặc cấp. Không ngờ chính rau chân vịt trong lãnh địa của mình lại có thể dùng để chế tạo. Chẳng trách vết thương của cô và Dê lão đại hồi phục nhanh đến vậy. Ăn nhiều rau chân vịt giàu nguyên tố Di như thế, không nhanh mới lạ. Chỉ có điều, bao nhiêu cây rau chân vịt ấy có thể điều chế được bao nhiêu mililít dung dịch dinh dưỡng đặc cấp? Nghĩ đến đây Hạ Thanh đau lòng vô cùng.

Lạc Phối gật đầu: “Hàm lượng nguyên tố Di trong động, thực vật đèn xanh càng cao thì dung dịch dinh dưỡng điều chế ra càng hiệu quả. Nếu hàm lượng dưới 5 phần vạn, thì dịch thực vật đèn xanh hoặc máu động vật đèn xanh đều có thể dùng để chế tạo dung dịch dinh dưỡng thông thường. Còn dung dịch dinh dưỡng đặc cấp thì phải lấy dịch của động, thực vật đèn xanh hoặc máu động vật đèn xanh có hàm lượng nguyên tố Di trên 5 phần vạn làm nguyên liệu chính. Nếu hàm lượng vượt quá 10 phần vạn, thì có thể dùng để điều chế dung dịch kích thích nguyên tố Di.”

“Cái gì?!” Hạ Thanh kích động đến mức gần như dựng cả tóc.

Chỉ cần hàm lượng nguyên tố Di trong rau chân vịt của cô tăng thêm 4 phần vạn nữa là có thể chế tạo dịch kích thích nguyên tố Di, thứ có thể cứu mạng trong thời khắc nguy cấp!

Lạc Phối cũng có chút tiếc nuối:“Vì trong rừng tiến hóa ngoài hoang dã, chưa từng phát hiện loại thực vật đèn xanh nào có hàm lượng nguyên tố Di vượt quá 5 phần vạn, nên tôi sơ suất, quên nhắc cô kiểm tra hàm lượng nguyên tố Di của thực vật trong lãnh địa.”

Hạ Thanh vội xua tay: “Sao có thể trách anh được? Chính em cũng đâu nghĩ tới.”

Lạc Phối mỉm cười: “Đây là chuyện cực kỳ tốt. Những loại động, thực vật đèn xanh dùng để chế tạo dung dịch dinh dưỡng đặc cấp và dịch kích thích nguyên tố Di đều được các căn cứ dày công bồi dưỡng. Viện nghiên cứu tổng hợp của căn cứ Huy Nhất từng nuôi trồng được một loại thực vật đèn xanh có hàm lượng nguyên tố Di cao nhất là 11 phần vạn, hình như cũng là rau chân vịt. Đội Liệt Hỏa đã chiêu mộ rất nhiều nhân tài từ các căn cứ, tiêu tốn vô số nước suối và hơn bốn năm trời mới nâng được hàm lượng nguyên tố Di của thực vật đèn xanh trên núi họ lên 9 phần vạn. Điểm xuất phát của cô còn cao hơn họ rất nhiều.”

Nói xong, anh lại không nhịn được mà tiếc nuối: “Sao tôi lại quên mất chứ? Chất lượng nước suối của cô còn tốt hơn cả của đội Liệt Hỏa, nên trong lãnh địa đương nhiên có khả năng xuất hiện thực vật có hàm lượng nguyên tố Di rất cao.”

Căn cứ Huy Nhất là căn cứ mạnh nhất trong mười căn cứ của Huy Thành, là lực lượng nòng cốt của toàn hệ thống. Vì vậy viện Nnhiên cứu của căn cứ này mới được gọi là viện tổng hợp, cũng là viện nghiên cứu mạnh nhất trong mười căn cứ.

Hạ Thanh không hề muốn so sánh với họ. Điều cô mong muốn chỉ là mỗi ngày mạnh hơn một chút, dựa vào chính năng lực của mình để sống tốt và tiếp tục tồn tại trong thế giới này.

Cô nhanh chóng bình tĩnh lại rồi cười nói: “Người ta có người thì có người, có kỹ thuật thì có kỹ thuật. Còn em chỉ có một mình, lấy tư cách gì mà so với họ? Cứ từ từ từng bước thôi. À đúng rồi Lạc ca, Trương Tam chắc là dược sư phải không? Anh ấy đã nhiều lần đổi lá rau chân vịt với em, chắc chắn đã phát hiện hàm lượng nguyên tố Di của rau rồi. Anh có biết thân phận thật của Trương Tam không?”

Thấy Hạ Thanh nhanh chóng bình tĩnh lại và lập tức nghĩ đến cách loại bỏ nguy cơ tiềm ẩn, Lạc Phối càng hài lòng về cô học trò này hơn.

Anh nói: “Cô cứ yên tâm, Trương Tam không phải người xấu. Cho dù anh ấy biết chuyện cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài. Tính tình Trương Tam không tốt lắm, vì vậy đừng tìm cách dò hỏi thân phận của anh ấy. Phải đợi chính anh ấy chủ động nói cho cô biết, nếu không thì sẽ chẳng có lợi gì cho cô cả.”

Hạ Thanh gật đầu: “Lạc ca, đội Thanh Long có thể chế tạo dung dịch dinh dưỡng đặc cấp không?”

Lạc Bái gật đầu: “Có. Tôi sẽ nhanh chóng thu thập tài liệu về cách nâng cao hàm lượng nguyên tố Di trong thực vật đèn xanh rồi gửi cho cô. Chiếc máy đo nguyên tố Di này cứ để lại cho cô dùng trước, coi như tiền đặt cọc để mua rau chân vịt của cô. Khi nào dùng hết thuốc thử thì cứ đến gặp A Tấn lấy thêm.”

“Cảm ơn Lạc ca.” Hạ Thanh vui vẻ nhận lời.

Trong lòng cô còn nghĩ: Không biết sau này dùng hết thuốc thử có thể trực tiếp xin Lạc ca được không? Bởi vì nói chuyện làm ăn với Dương Tấn mệt hơn nhiều so với Lạc Phối. Tên đó có đến cả trăm mưu mẹo, còn biết dùng cả mỹ nhân kế. Nhưng giữa ba người đứng đầu đội Thanh Long chắc chắn đã có sự phân công rõ ràng, cô cũng không muốn phá vỡ quy củ của họ.

Cuối cùng, Lạc Phối hỏi: “Lãnh địa của cô có muốn tăng thêm vài người không?”

Hạ Thanh lắc đầu: “Em vẫn thích sống một mình hơn, tự do.”

Suốt mười năm sống chen chúc trong khu an toàn đông nghịt người, cô thật sự đã quá ngán cảnh đông đúc. Hiện giờ trong lãnh địa chỉ có cô và Dê lão đại. Gặp nguy hiểm thì còn có đội của Hồ Tử Phong và đội kiểm tra nguy hiểm luôn sẵn sàng hỗ trợ. Đó chính là trạng thái khiến Hạ Thanh hài lòng nhất, cô không muốn thêm bất kỳ ai nữa.

Mười năm sau thiên tai đã đủ để Hạ Thanh nhìn thấu sự phức tạp của lòng người. Cô không thể hoàn toàn tin tưởng bất cứ ai, càng không muốn để bất kỳ người nào sống lâu dài trong lãnh địa của mình.

Cứ một mình như vậy thì bao giờ mới nâng được hàm lượng nguyên tố Di của rau chân vịt lên cao hơn? Khi nào làm được thì làm. So với việc đưa cả một nhóm người vào lãnh địa chỉ để nghiên cứu trồng rau chân vịt, Hạ Thanh cảm thấy được cùng Dê lão đại sống bình yên và thoải mái còn quan trọng hơn nhiều.

Dung dịch kích thích nguyên tố Di đúng là rất quý giá, nhưng cũng đâu phải không mua được. Trong tay Trương Tam chắc chắn có.

Lạc Phối cũng chỉ thuận miệng đề nghị. Thấy Hạ Thanh không muốn thêm người, anh không khuyên nữa mà chỉ uyển chuyển nhắc nhở: “Khi Trương Tam đến bàn chuyện rau chân vịt với cô, tốt nhất đừng để lộ hết quân bài của mình. Con người ai cũng có lòng ham muốn, bản tính con người rất khó vượt qua được sự cám dỗ của dục vọng. Lát nữa cô cứ lái máy xới đất ra ngoài, dọn cỏ tiến hóa quanh ngôi làng này. Chúng tôi sẽ mượn tiếng động của chiếc máy để che giấu việc khôi phục tầng hầm về nguyên trạng. Mấy ngày tới, lãnh địa số 1 và số 2 sẽ có không ít động tĩnh, nhưng chắc chắn sẽ không liên lụy đến lãnh địa của cô. Cô chỉ cần trông chừng Dê lão đại là được.”

Ở cửa ra tầng hầm, Vệ Thành Đống cẩn thận xịt thuốc khử mùi lên người Hạ Thanh mấy lượt, rồi nhỏ giọng nhắc: “Sức khỏe quan trọng hơn bất cứ thứ gì, đừng cố gắng quá sức.”

Xem ra mọi người đều đã nghe cuộc trò chuyện trên kênh liên lạc của các lãnh chủ, đều nghĩ rằng cô đang cố gượng chịu đựng vết thương, như vậy lại càng tốt, lý do che giấu tình trạng thật của mình càng thêm hợp lý.

Hạ Thanh lái chiếc máy xới đất mini ra khỏi gara, lắp thêm bộ máy cắt cỏ bốn bánh ở phía trước, dẫn theo Dê lão đại tăng hết ga rồi bắt đầu cắt sạch cỏ tiến hóa.

Tiếng động cơ ầm ầm của chiếc máy vang khắp lãnh địa số 3. Trong khi đó, ở lãnh địa số 2, Đường Hoài đang cố nhịn đau vì những vết roi, chăm chú dùng thính giác để lần theo tung tích của lũ chuột tiến hóa. Nghe tiếng máy xới đất gầm rú không ngừng, hắn cuối cùng cũng phát điên, gào lớn: “Phiền chết đi được!”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc