Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Năm Thứ Mười Của Thiên Tai, Theo Tôi Đi Trồng Trọt – Chương 101: Nghiên Long

← Chap trước
Chap sau →

“Hai người chờ một chút.” Thấy tình trạng của mèo Công Chúa không ổn, Kỷ Lê lấy điện thoại ra gọi người: “Nghiên Long, đến khu rừng đệm phía bắc một chuyến. Đúng, ngay bây giờ.”

“Nghiên Long?” Hồ Tử Phong kinh ngạc quay đầu nhìn xuống sườn đồi.

Khi nhìn thấy một người phụ nữ tóc ngắn, mặc quân phục rằn ri, dáng vẻ nhanh nhẹn, bước tới, Hồ Tử Phong lập tức đứng nghiêm chào theo quân lễ.

“Đại úy Nghiên.”

Hạ Thanh cũng làm theo Hồ Tử Phong, chào người nữ quân nhân trẻ tuổi xinh đẹp, sắc sảo như một thanh kiếm vừa rời khỏi vỏ.

Nghiên Long đáp lễ, giọng dứt khoát: “Tôi đã xuất ngũ rồi.”

“Rõ.” Hồ Tử Phong vẫn đứng thẳng tắp.

Kỷ Lê giải thích tình hình: “Đây là cô Hạ, lãnh chủ lãnh địa số 3. Tam ca mời cô ấy đến chọn mèo, nhưng Công Chúa lại tỏ ra cực kỳ thù địch với cô ấy. Cô xem thử trên người cô Hạ có gì bất thường không?”

Nghiên Long trả lời ngay: “Trên người cô Hạ có mùi của sói tiến hóa, rất nồng.”

Hạ Thanh chỉ thấy oan ức vô cùng! Nửa tháng nay cô còn chẳng nhìn thấy một sợi lông sói nào. Đang định giải thích thì Nghiên Long nói rõ hơn: “Mùi tập trung ở tay phải và bên hông của cô. Ngoài mùi sói tiến hóa còn có cả mùi của dê.”

Hạ Thanh đáp: “Lúc ra ngoài tôi có vuốt lông con dê tiến hóa của mình, nên có mùi dê thì không lạ. Nhưng nửa tháng nay tôi chưa từng gặp con sói nào…”

Nói đến đây, cô đột nhiên sững người, sắc mặt như bị sét đánh, chỉ nhìn biểu cảm của cô là biết cô đã hiểu mùi sói đó từ đâu mà có.

Kỷ Lê giải thích: “Công Chúa nhà tôi từng nhiều lần xung đột với sói tiến hóa, nên mới phản ứng dữ như vậy. Cô Hạ, cô không thể mang mèo con đi được nữa.”

Hạ Thanh vẫn chưa cam lòng: “Hay là tôi về tắm rửa sạch sẽ rồi hôm khác quay lại?”

Kỷ Lê lắc đầu: “Dù cô có mang mèo con đi được thì Công Chúa cũng sẽ tìm đến tha nó về.”

Mèo con đáng yêu ở ngay trước mắt, làm sao Hạ Thanh nỡ từ bỏ?

Cô vẫn cố gắng: “Tam ca đã nhận vật phẩm trao đổi của tôi để đổi mèo rồi mà…”

Kỷ Lê áy náy nói: “Đợi lãnh chủ rảnh, tôi sẽ báo lại chuyện này với anh ấy.”

“Làm phiền anh.” Hạ Thanh nhìn Tiểu Lão Ngũ lần cuối, con mèo nhỏ vẫn đang nhe răng, phì phì cảnh cáo cô. Sau đó, cô cùng Hồ Tử Phong rời khỏi lãnh địa số 7.

Thấy Hạ Thanh xui xẻo như vậy, Hồ Tử Phong cũng ngại không chọn mèo trong hôm nay. Hắn nhỏ giọng hỏi: “Đại úy Nghiên là người tiến hóa khứu giác cấp 9, phán đoán của cô ấy chắc chắn không sai. Hay để Trần Tranh và Trần Trừng kiểm tra toàn bộ lãnh địa số 3 và khu số 3, tìm xem có sói tiến hóa không?”

Đội Thanh Long chia núi số 49 thành mười khu vực. Khu số 3 là vùng phía bắc giáp vành đai cách ly của các lãnh địa số 1, 3 và 4, không cho thuê, thuộc riêng khu rừng tiến hóa của Hạ Thanh.

Hạ Thanh gật đầu.

Hồ Tử Phong lập tức gọi người.

Đến khi Hạ Thanh trở về lãnh địa, hai anh em Trần Tranh và Trần Trừng đã bắt đầu dùng khứu giác để kiểm tra khắp nơi. Còn Đại Giang, người đang giúp cô trông coi lãnh địa, thì đang nhổ cỏ trong nhà lưới.

Vừa thấy hai người trở về, Đại Giang lập tức chạy tới hỏi dồn: “Phong ca! Chị Thanh! Mèo con trông thế nào? Có chụp ảnh không? Bao giờ bế về?”

Đúng là hỏi trúng điều không nên hỏi.

Hồ Tử Phong mặt đen sì, trừng mắt: “Lo nhổ cỏ của cậu đi!”

Đại Giang thấy tình hình không ổn, lập tức ngoan ngoãn quay lại tiếp tục nhổ cỏ.

Hạ Thanh đi thẳng đến chỗ Dê lão đại đang nằm dưới gốc cây, Dê lão đại nheo mắt nhìn cô. Một người một dê cứ thế nhìn chằm chằm vào nhau như đang… đấu mắt.

Hồ Tử Phong cũng lặng lẽ tránh sang một bên, ngồi xổm cạnh Đại Giang cùng nhổ cỏ.

Sau khi kiểm tra xong toàn bộ lãnh địa số 3, Trần Tranh đến báo cáo: “Chị Thanh, trong toàn bộ lãnh địa chỉ có gốc nho và trên người Dê lão đại là có mùi của sói tiến hóa. Mùi ở hai nơi hoàn toàn giống nhau, hẳn là do cùng một con sói để lại vào tối hôm qua. Có lẽ nó đã dùng thứ gì đó để che giấu mùi của mình, nên bọn em không thể lần ra nó đã đi vào lãnh địa số 3 từ hướng nào.”

Hồ Tử Phong quay sang hỏi Hạ Thanh: “Có cần mời đại úy Nghiên đến kiểm tra giúp không?”

Hạ Thanh lắc đầu: “Không cần. Khu số 3 cũng không cần kiểm tra nữa. Hôm nay làm phiền mọi người rồi.”

Mỗi đêm, Hạ Thanh đều bố trí hơn ba mươi cái bẫy có thiết bị phát âm thanh khắp lãnh địa. Ngay dưới gốc nho cũng có hai cái.

Chỉ có khu vực quanh tảng đá lớn bịt miệng suối, để thuận tiện cho Vệ Thành Đống đến lấy nước, là cô không đặt bẫy. Ngoài đội của Hồ Tử Phong và Vệ Thành Đống người phụ trách lấy nước thì không ai biết vị trí những chiếc bẫy đó.

Đêm qua, có một con sói tiến hóa đã lẻn vào lãnh địa của cô, chui vào nhà lưới rồi ở lại rất lâu dưới gốc nho, vậy mà lại không hề chạm vào bất kỳ sợi dây kích hoạt bẫy nào.

Sáng nay, khi đi tuần lãnh địa, Hạ Thanh cũng không phát hiện ra bất cứ dấu vết bất thường nào.

Một con sói thông minh như vậy thì làm sao có thể để lại mùi ở khu số 3 của núi số 49, để người khác lần theo được đường đi hay đường về của nó chứ?

Sau khi Hồ Tử Phong dẫn đội rời khỏi lãnh địa số 3, Hạ Thanh treo túi cá khô và thịt rắn nướng lên cành cây, rồi ngoắc tay gọi Dê lão đại: “Lại đây! Đứng dậy cho tao!”

Thấy Hạ Thanh muốn đánh nhau, Dê lão đại lập tức đứng bật dậy, hạ thấp đầu, đưa cặp sừng xoắn ra phía trước rồi cào móng xuống đất, bày ra tư thế sẵn sàng nghênh chiến.

Hạ Thanh tức giận chất vấn: “Đồ khốn! Mày quen với sói tiến hóa từ lúc nào hả? Chuyện quan trọng như vậy mà không báo cho tao một tiếng?”

Dê lão đại nheo mắt, vẫn ung dung dùng móng cào đất, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng đòn.

“Mày còn dám cào nữa hả?!” Đang ôm một bụng tức, Hạ Thanh lao thẳng tới.

Dê lão đại cũng không hề yếu thế, trực tiếp xông lên đối đầu.

Rầm!

Một người tiến hóa sức mạnh cấp cao và một con dê tiến hóa sức mạnh va chạm toàn lực.

Cả không khí xung quanh như rung lên.

Đội của Hồ Tử Phong vẫn chưa ra khỏi khu rừng đệm của lãnh địa số 3. Nghe tiếng động, mọi người quay đầu lại thì thấy Hạ Thanh bị Dê lão đại húc bay lên không trung.

Giữa không trung, cô xoay người một vòng rồi tung mạnh một cú đá vào cặp sừng của Dê lão đại.

“Beee!” Dê lão đại bị đá lùi mấy bước, nhưng ngay lập tức lại lao tới.

Rầm!

Đại Giang nghe mà thấy đau thay, nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng… chị Thanh bị làm sao vậy?”

Hồ Tử Phong thở dài: “Dê lão đại… quan hệ xã hội rộng lắm.”

Ngoài con lợn rừng ở trung tâm nhân giống, nó lại còn là bạn với sói tiến hóa…

Đây đâu còn là dê nữa.

Đúng là… trâu bò thật!

Rầm!

Hạ Thanh tung một cú đá khiến Dê lão đại bay xa mấy mét, lại phát ra một tiếng nổ lớn.

Nhân cơ hội đó, Trần Tranh giáo dục em trai: “Thấy chưa? Sau này đừng có suốt ngày cười cợt, ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng trước mặt chị Thanh nữa. Lỡ chọc chị ấy nổi giận, chị ấy đánh em như đánh Dê lão đại thì em chịu nổi không?”

Trần Trừng và cả Đại Giang người vô tình cũng bị giáo huấn ké đồng loạt lắc đầu.

“Không chịu nổi. Thật sự không chịu nổi…”

Lắc đầu xong, Đại Giang lại quay sang hỏi Hồ Tử Phong: “Đội trưởng, vị đại úy Nghiên lúc nãy… có phải là đại úy Nghiên Long không?”

Hồ Tử Phong trừng mắt: “Muốn thử xem cậu có chịu nổi nắm đấm của tôi không?”

Đại Giang lập tức rụt cổ, cậu không muốn…

Sau khi trở về lãnh địa, Hồ Tử Phong báo cáo với Lạc Phối về chuyến đi lãnh mèo ở lãnh địa số 7.

Nghe xong, Lạc Phối không nhịn được cười.

Mặc dù Hạ Thanh không nhận được mèo con, nhưng rất có khả năng lại có thêm một đối tượng giao dịch là sói tiến hóa, cũng không đến mức lỗ.

Điều Hồ Tử Phong để tâm nhất không phải Hạ Thanh có nhận được mèo hay không, cũng chẳng phải bản thân anh có nhận được hay không. Mà là chuyện Nghiên Long xuất hiện trong lãnh địa của Trương Tam.

“Lạc ca, đại úy Nghiên vậy mà lại đi theo Tam ca rời khỏi căn cứ Huy Nhất. Cô ấy còn nói mình đã xuất ngũ. Sao chuyện đó có thể xảy ra được?”

Lạc Phối lại rất bình tĩnh: “Cậu nghĩ Trương Tam không đáng để quân đội cử Nghiên Long đến bảo vệ sao?”

Hồ Tử Phong: “…”

Đáng chứ.

Đương nhiên là đáng.

Lạc Phối rót một chén trà rồi nói tiếp: “Kỷ Lê người mỗi ngày chạy khắp các lãnh địa giao vật tư, cậu biết cậu ấy là người tiến hóa cấp mấy không?”

Hồ Tử Phong đoán: “Cấp năm?”

“Cấp bảy. Người tiến hóa tốc độ cấp bảy.”

Hồ Tử Phong cạn lời.

Một người tiến hóa tốc độ cấp bảy, đặt ở đâu cũng đủ sức tự mình gánh vác một phương. Vậy mà trong lãnh địa của Trương Tam lại chỉ… chạy việc vặt, nuôi mèo…

“Rè… rè…”

Điện thoại rung lên.

Hạ Thanh đang nằm dài trên mặt đất, mệt mỏi ra lệnh: “Đồ ngốc, đồ ngốc, nhận cuộc gọi.”

Điện thoại vui vẻ đáp: “Vâng, chủ nhân. Đã kết nối cuộc gọi.”

“Tôi đây, Tam ca của cô.” Giọng nói bình thản của thần tượng Trương Tam vang lên từ đầu dây bên kia.

Hạ Thanh lập tức ngồi bật dậy.

Dê lão đại vốn đang nằm dài thấy Hạ Thanh đứng dậy cũng lập tức nhảy lên, lại bày tư thế chuẩn bị tiếp tục đánh nhau.

Trương Tam hỏi: “Tôi nghe Kỷ Lê nói, trong lãnh địa của cô có sói vào?”

Hạ Thanh đáp: “Vâng. Chắc là bạn của Dê lão đại đến thăm nó, tôi cũng vừa mới biết chuyện. Tam ca, mèo Công Chúa không sao chứ?”

Trong lòng cô thầm cầu nguyện, đừng vì bị kích thích mà xảy ra chuyện gì. Công Chúa vẫn còn đang nuôi hai mèo con mà…

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc