Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 505: Dù Thế Nào Đi Nữa

← Chap trước
Chap sau →

Trương Phỉ Dương nằm yên lặng ở đó.

Đầu của cô vẫn là đầu của cô, vẫn to bè như vậy, nằm đó, phần cổ và má có rất nhiều thịt thừa, do trọng lực mà chảy xệ xuống.

Vấn đề là cơ thể cô, xuất hiện từng mảng đen lớn.

Những mảng đen đó nhìn từ xa giống như bị làm mờ (pixel), khiến người ta có cảm giác cơ thể cô bị khuyết từng lỗ lớn.

Hơn nữa, nếu không nhìn mặt, thì thân hình cô lúc này chỉ khoảng hơn trăm cân, hoàn toàn khác với hơn hai trăm cân trước đây, như ở hai thế giới khác nhau.

Ngay cả quản gia Triệu người từng trải, dù Diệp Vân Phi có mang khủng long về núi sau cũng không chớp mắt, lúc này cũng nuốt nước bọt, lúng túng nói với tôi: h“Cô Trương Phỉ Dương… chúng tôi cũng sẽ cẩn thận đưa cô ấy về. Xin cô yên tâm.”

Không biết là do tuổi tác hay khí chất, nhưng sau khi ông nói vậy, tôi hoàn toàn tin ông sẽ xử lý mọi việc ổn thỏa.

Ông mang lại cảm giác rất đáng tin. Tôi gật đầu với ông, biểu hiện đồng ý.

Lúc này Diệp Vân Phi đã đến trước mặt chúng tôi, hất nước trên tóc, rồi vung tay vuốt hết tóc ra sau, tạo kiểu giống một tổng tài bá đạo, trông khá giống Diệp Thu Mặc.

Nhìn kỹ thì hai người họ thật sự khá giống nhau.

“Đi thôi, chúng ta về trước đi. Dù sao Tô Ly cũng là phụ nữ mang thai, cần được chăm sóc tốt.” Khi nói câu này, ánh mắt ông ta thỉnh thoảng liếc về phía Kỳ Văn, mang theo vẻ hiểu rõ.

Kỳ Văn… đúng kiểu “tự dưng được làm bố”.

Mà ngay cả tôi cũng không biết cha đứa bé là ai.

Kỳ Văn chẳng buồn nhìn Diệp Vân Phi, đỡ tôi đi về phía trước, dịu dàng hỏi: “Có mệt không? Hay để anh cõng em?”

Tôi cúi xuống nhìn cái bụng to của mình, lắc đầu. Từ lần Tiêu Diễn cõng tôi trước đó, tôi đã thấy sợ rồi.

Kỳ Văn nhận ra sự ngượng ngùng của tôi, đột nhiên cúi người, bế tôi lên kiểu công chúa, còn kéo tay tôi vòng qua cổ anh. Bước đi của anh vững vàng, không hề run một chút nào.

Hơn nữa, anh bắt đầu tăng tốc, rõ ràng là muốn nhanh chóng quay về, không để tôi dầm mưa thêm nữa.

Nếu không gây rối thì không phải Diệp Vân Phi. Lúc này ông ta đột nhiên lớn tiếng gọi: “Cô Vụ Vân phải không! Trời tối đường trơn, mưa lớn phong tỏa núi, giờ không có thuyền hay máy bay rời đảo được. Cô cũng không thể bơi ra ngoài đâu. Hay là đi cùng chúng tôi về đi, để tôi làm tròn bổn phận chủ nhà.”

Kỳ Văn cuối cùng cũng dừng lại, dù sao Vụ Vân đã giúp chúng tôi, hơn nữa cô ta rõ ràng là đi theo Kỳ Văn.

Kỳ Văn quay đầu nhìn Vụ Vân.

Vụ Vân đứng tại chỗ, ánh mắt vẫn dõi theo hướng chúng tôi rời đi, như đang chờ một ánh nhìn từ Kỳ Văn.

Khi nhìn thấy chúng tôi, cô ta quay sang gật đầu với Diệp Vân Phi. Quản gia Triệu lấy ô ra, Diệp Vân Phi mở ô, đi phía trước Vụ Vân, hai người chậm rãi bước đi.

Nhìn cảnh đó, trong lòng tôi bỗng thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Tôi biết… đó là cảm giác ghen.

Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc để hỏi chuyện này, tôi cần một cơ hội thích hợp.

Hơn nữa Kỳ Văn cũng không có ý định nói thêm gì, tôi suy nghĩ qua lại một lúc, cuối cùng vẫn im lặng.

Kỳ Văn quay người bước nhanh về phía trước, tốc độ càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã như bay lên. Không đến năm phút, hai chúng tôi đã trở lại trước biệt thự.

Anh không đi vào từ bất kỳ cửa nào ở hai bên, mà tiếp tục đi thẳng, vòng ra phía sau biệt thự, theo lối mà Diệp Vân Phi thường hay đi, dùng ban công để leo lên.

Tôi thật sự có chút nghi ngờ, ban công này có phải được thiết kế để tiện cho bọn họ trèo lên không.

Mang theo một gánh nặng như tôi, Kỳ Văn vẫn nhẹ như chim én, dễ dàng đưa tôi lên đến phòng tầng bốn, thậm chí còn tìm được căn phòng trước đây tôi từng ở. Tôi nghi ngờ anh ta chắc chắn là mũi chó, không thì sao biết chính xác tôi ở phòng nào.

Anh đặt tôi lên ghế sofa trước, rồi lập tức đi chuẩn bị nước tắm nóng cho tôi, sợ tôi bị cảm lạnh.

Trong lúc anh đang xả nước, tôi rảnh rỗi nằm trên sofa lăn qua lăn lại như một con sâu.

Khi chuẩn bị xong bồn tắm, Kỳ Văn không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa phòng tắm, khoanh tay, nhếch môi nhìn tôi.

Tôi đỏ mặt, xấu hổ đến tận cổ. Tư thế vừa rồi của tôi chắc chắn rất xấu xí.

Mỗi lần gặp Kỳ Văn, đều là lúc tôi chật vật nhất.

Không thì bị hút khô thành xác sống, không thì bị một đám quái vật đuổi chạy tán loạn, mệt như chó. Hoặc là bẩn thỉu đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Lần này thì trực tiếp mang cái bụng bầu to tướng, đúng kiểu “vở kịch mang thai” luôn rồi.

Trong khi đó, dù là Mẫn Duyệt Linh hay Vụ Vân, họ lúc nào cũng sạch sẽ: một người quyến rũ, trang điểm đẹp đẽ, một người khí chất thần bí, dáng vẻ nhanh nhẹn, tóc bạc, mắt xám.

Trừ khi Kỳ Văn bị mù, nếu không thì sao có thể thích tôi được.

Cho đến bây giờ, anh vẫn chưa từng hỏi gì về cái bụng của tôi. Nói sao nhỉ… tôi lại cảm thấy có chút… thất vọng?

Nhìn khuôn mặt luôn mỉm cười dịu dàng của Kỳ Văn, tôi bĩu môi, chỉ vào bụng hỏi: “Anh không có gì muốn hỏi sao?”

“Hỏi gì?” Anh cười nói.

Tôi nhíu mày, hỏi lại: “Anh không tò mò… đứa bé là của ai sao?”

“Ừm, thật ra anh không mấy tò mò.” Kỳ Văn cười đến mức ánh mắt cũng đầy dịu dàng. Anh chậm rãi bước tới, ngồi xuống mép sofa, một tay chạm lên mặt tôi, kiên định nói: “Em là của anh. Dù em thế nào đi nữa, cho dù phải nhốt em lại, em vẫn là của anh.”

“……”

Tôi thật sự không biết anh ta bị chập mạch rồi sao?

Chỉ mới một ngày không gặp mà sao lại thay đổi lớn như vậy? Anh không phải đang chờ người phụ nữ kia quay về sao? Vì sao lại chấp chặt tôi đến vậy?

Dù tim tôi không chịu thua kém mà đập mạnh “thình thịch”, nhưng tôi không muốn trở thành vật thay thế của ai, cũng không muốn chấp nhận một thứ tình cảm không rõ ràng như vậy.

Tôi hạ quyết tâm, nắm lấy những ngón tay thon dài của anh, kéo tay anh khỏi mặt mình.

Rõ ràng hành động của tôi khiến Kỳ Văn hơi sững lại. Anh nhìn tôi khó hiểu, môi mấp máy nhưng cuối cùng không nói gì.

“Tôi đang nghĩ…” Tôi chủ động nói: “Anh đang chờ người mình thích quay lại, đúng không? Nếu vậy thì tôi chúc anh hạnh phúc. Còn quan hệ giữa chúng ta… tôi sẽ suy nghĩ kỹ…”

Tôi hơi dừng lại rồi tiếp: “Đương nhiên không phải là tôi không biết ơn anh vì đã cứu tôi nhiều lần…”

Khi nói những lời này, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào mặt anh, tôi đang chờ đợi.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc