Chỉ sau vài bước, tôi và Diệp Vân Phi đã tới khe nứt không gian kia. Đi ra từ đó, hẳn sẽ trở về đại sảnh tổ trạch nhà họ Diệp, nơi đang tổ chức tiệc mừng thọ của bà cụ Hạng.
Diệp Vân Phi quay đầu nhìn lại, Diệp Thu Mặc và Diệp Ấu Di đang đánh nhau dữ dội.
Ông ta nuốt nước bọt, quay sang tôi nói: “Hắn chắc không sao chứ? Thật sự chúng ta không cần giúp à? Dù gì hắn cũng là người nhà họ Diệp mà.”
“Nếu ông muốn giúp thì cứ đi đi, tôi đâu có cản.”
Tôi cõng U Dung chạy nhanh, vừa chạy vừa nói: “Chỉ là này chú à, lúc chú nói mấy lời đó thì chú chạy còn nhanh hơn cả tôi nữa đấy nhé?”
Ngoài miệng thì lo lắng cho Diệp Thu Mặc, nhưng Diệp Vân Phi lại chạy nhanh hơn bất kỳ ai, đã vượt tôi ít nhất năm sáu mét rồi. Đúng là kiểu đàn ông miệng nói một đằng lòng làm một nẻo.
Diệp Vân Phi là người đầu tiên bước ra khỏi khe nứt.
Tôi theo sát phía sau ông ta, đồng thời cảm thấy dạo gần đây mấy chuyện này khiến thể lực của mình tăng lên rất nhiều. Đương nhiên điều đó cũng liên quan đến việc linh lực của tôi tăng mạnh. Tôi cảm thấy giờ mình hoàn toàn có thể đi thi Olympic rồi.
Người đón Diệp Vân Phi là quản gia Triệu và Natalia.
Nhìn thấy hai người họ rồi lại nhìn tình hình xung quanh, tôi không khỏi kinh ngạc.
Đại sảnh hỗn loạn vô cùng. Người thì nằm bò trên bàn, người thì nằm la liệt dưới đất, đủ mọi tư thế. Ai không biết còn tưởng nơi này vừa mở tiệc cuồng hoan suốt ba ngày ba đêm, tất cả đều say đến bất tỉnh.
Tôi cõng U Dung bước ra, thậm chí còn không thở gấp, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Ở đây đã xảy ra chuyện gì?”
“Từ sau khi các người biến mất thì nơi này thành ra như thế.”
Natalia bất đắc dĩ nhún vai nói: “Chắc là tinh lực của họ đều bị hút cạn rồi.”
“Thế còn các người?” Tôi chỉ hai người họ, nghi ngờ vì sao họ chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng.
Diệp Vân Phi giải thích: “Tôi sớm đoán được nơi này sẽ xảy ra chuyện, nên đã đưa cho lão bạn già của tôi ít đạo cụ mua giá cao từ Hoa Huyễn, để họ dùng vào thời khắc quan trọng.”
“Ồ, sao không nói sớm.”
Tôi lắc lắc cổ tay nói: “Hoa Huyễn đưa cả kho vũ khí cho tôi rồi, đạo cụ gì tôi cũng có.”
Diệp Vân Phi liếc tôi đầy ghét bỏ.
Ánh mắt đó đúng kiểu ghen tị với người giàu.
Ha ha, trong lòng tôi lại thấy cực kỳ khoái chí. Dù sao khiến một đại phú hào số một thành phố ghen ghét mình đâu phải chuyện dễ dàng.
Trong mắt người ngoài, Diệp Vân Phi từ trước tới nay luôn là kiểu người cực kỳ nghiêm túc, phong thái gần giống Diệp Thu Mặc kiểu tổng tài bá đạo.
Cho nên khi Natalia nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Vân Phi trước mặt tôi, cô ấy cũng rất kinh ngạc. Chỉ là dù biểu hiện ra mặt, cô ấy lại không nói gì.
Quản gia Triệu nhìn tình trạng của U Dung rồi hỏi: “Đây là…”
Tôi đơn giản kể sơ qua tình hình bên trong. Quản gia Triệu và Natalia nhìn nhau một cái.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, vậy mà không thấy lão phu nhân và đại phu nhân cả đâu.
Tôi đang định mở miệng hỏi thì quản gia Triệu nói với chúng tôi: “Lão phu nhân đã dẫn đại phu nhân tới căn phòng đó rồi. Tôi thấy tình trạng của U Dung thế này, có lẽ đưa cô ấy vào căn phòng đó sẽ đỡ hơn.”
Diệp Vân Phi nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng gật đầu nói: “Đến nước này rồi cũng chẳng cần phân biệt anh tôi hay cô nữa. Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát. Ba gia tộc chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ đi tới bước này.”
“Tôi biết lão già nhà họ Lý kia vẫn còn đang hấp hối giãy giụa. Nhưng ông ta chọn sai hướng rồi. Chờ đến khi ông ta sống lại, nhà họ Lý cũng sẽ biến thành thế này thôi.”
“Thôi, đi nào.” Tôi không hiểu Diệp Vân Phi đang nói gì, nhưng nhìn biểu cảm của quản gia Triệu và những người khác, tôi cảm thấy họ không muốn tôi hỏi quá nhiều.
Từ trước tới nay tôi vốn không phải kiểu người thích khiến người khác chán ghét. Nếu đã nhìn ra rồi, tôi cũng không hỏi thêm nữa, chỉ cõng U Dung đang hôn mê sâu, mỏng như một tờ giấy đi theo bọn họ.
Lúc này cảm giác U Dung trên lưng tôi chẳng khác gì đang khoác một chiếc áo ngoài mỏng nhẹ.
Diệp Vân Phi đi phía trước, quản gia Triệu và Natalia đi phía sau tôi. Họ giữ tư thế như đang bảo vệ tôi, để tôi đi ở chính giữa.
Chúng tôi đi qua hết hành lang hẹp dài này đến hành lang khác. Tôi luôn cảm thấy trong căn tổ trạch to lớn của nhà họ Diệp mà toàn là kiểu đường hầm thế này thì thật sự quá kỳ quái.
“Căn phòng đó chẳng qua chỉ là cái vỏ bề ngoài thôi.” Diệp Vân Phi vừa đi vừa nói: “Chỉ dùng để cho người khác nhìn. Đương nhiên người khác ở đây là chỉ người của dòng chính nhà họ Diệp. Người ngoài nhà họ Diệp, ngoại trừ kiểu đặc biệt như cô, thì chẳng có mấy ai trước khi gả vào đã có thể tới nơi này.”
Vừa nói, ông ta vừa giơ tay châm sáng một ngọn đèn bên cạnh.
Đó là loại đèn trường minh thường thấy trong cổ mộ. Sau khi thắp lên, nó phát ra ánh sáng xanh lam u ám, nhìn cực kỳ rợn người.
Ai lại dùng kiểu đèn này trong nhà mình chứ?
“Ngoài lão phu nhân ra thì bình thường chẳng ai ở nơi này cả, ngay cả tôi cũng không ở đây.”
Diệp Vân Phi vừa đi vừa nói tiếp: “Cho nên nhìn bề ngoài thì đây là tổ trạch trang nghiêm nhất của nhà họ Diệp, nhưng thực ra chẳng có lấy một căn phòng đúng nghĩa nào, ngoài mật đạo ra vẫn là mật đạo.”
“Mấy mật đạo này đều được xây dựng bằng kỹ thuật dò linh nguyên thủy nhất của nhà họ Diệp. Dù là Mạc Kim hay Phát Khâu cũng không thể thoát khỏi nơi này. Đây chính là năng lực dò linh của nhà họ Diệp chúng tôi.”
Khi nói đến năng lực dò linh mà nhà họ Diệp sở hữu, Diệp Vân Phi rõ ràng khá tự hào.
Nhưng dù sao kỹ thuật đó ở đời ông ta xem như đã tới cực hạn. Đừng nói Diệp Thu Mặc, ngay cả Kỳ Văn cũng chưa được truyền thừa chân chính. Tôi không biết Diệp Vân Phi có hối hận không, bởi ông ta vốn chẳng hề hối hận việc mình là một kẻ trộm mộ dò linh.
“Toàn bộ tổ trạch, nhìn bên ngoài thì giống một căn nhà nhiều tầng, còn có cửa sổ. Nhưng thật ra tất cả đều là giả.”
Diệp Vân Phi tiện tay châm thêm đèn, tiếp tục nói: “Ngoài đại sảnh tầng một ra, chỉ cần bước lên cầu thang là sẽ tiến vào mật đạo. Ngoài người hiểu kỹ thuật dò linh ra, cho dù gặp may cũng không thể ra khỏi nơi này. Sau đó, chỉ cần là người có năng lực dò linh thì có thể tìm thấy bí mật lớn nhất của nhà họ Diệp.”
Nói đến đây, ông ta đã đi tới trước một cửa hang.
“Đương nhiên, lão phu nhân là chủ nhân của căn trạch này, nên bà ấy luôn có vài đường tắt riêng.”
Diệp Vân Phi nhìn cái hố đen ngòm kia, chậm rãi nói với chúng tôi: “Còn tôi, dù là người thừa kế chính thống của nhà họ Diệp, nhưng bởi vì quan điểm của hai chúng tôi không giống nhau, nên bà ấy ngay cả tôi cũng đề phòng. Cho nên tôi không biết đường tắt của bà ấy, chỉ có thể dựa vào năng lực dò linh của mình để tìm đường. À đúng rồi, vừa rồi các người đã thấy bản lĩnh của tôi rồi đấy.”
Ông ta vừa nói như vậy, tôi lập tức ngơ người.
Tôi đã thấy cái gì cơ?
Sao tôi lại cảm thấy mình chẳng thấy gì hết vậy?
Thấy vẻ mặt mơ hồ của tôi, Diệp Vân Phi quay người dùng cằm hất về phía sau lưng tôi.
Dưới sự ra hiệu của ông ta, tôi nghiêng đầu, khó hiểu quay lại nhìn phía sau mình.