Tôi lập tức kinh ngạc đến sững sờ.
Sau lưng tôi… rốt cuộc là cảnh tượng gì thế này?!
Vừa rồi Diệp Vân Phi đi phía trước, tôi hoàn toàn không để ý, chỉ nghĩ động tác châm đèn của ông ta là vì đường hầm quá tối nên khó nhìn thấy.
Tôi đi sát phía sau ông ta, gần như giẫm lên dấu chân ông ta mà đi, nói thật thì bản thân tôi cũng chẳng nhìn rõ gì.
Những ngọn đèn trường minh mà Diệp Vân Phi thắp lên đều có ánh sáng màu xanh, phạm vi chiếu sáng cũng chỉ được một đoạn ngắn.
Nhưng giờ quay lại nhìn kỹ, tôi mới phát hiện đó căn bản không phải ánh đèn màu xanh gì cả.
Mà là bên trong mỗi ngọn đèn đều ẩn giấu một con quỷ màu xanh!
Mỗi con quỷ đều có dáng vẻ khác nhau, điểm giống nhau duy nhất là tất cả đều là loại quỷ nanh xanh.
Có con lớn, có con nhỏ, mỗi con đều bày ra những tư thế kỳ quái khác nhau, có con đứng chắp hai tay cúi đầu đầy cung kính, có con ngồi xếp bằng, miệng lẩm bẩm như đang niệm chú, có con nửa nằm nửa ngồi, ánh mắt nhìn về phương xa. Thậm chí có vài con quỷ trẻ con còn tạo đủ kiểu động tác nghịch ngợm, nhìn khá buồn cười.
Nhưng điểm thống nhất là… Không một con nào phát ra âm thanh.
Chúng chỉ ngồi nguyên trong tư thế của mình. Nói sao nhỉ… Trông cực kỳ giống một chương trình tuyển chọn sắp bắt đầu, còn các thí sinh thì đang tự luyện tập động tác riêng của mình vậy.
Ngay cả mấy tên miệng lẩm bẩm kia, tôi cũng hoàn toàn không nghe thấy tiếng gì.
Tôi nghi hoặc nhìn sang Diệp Vân Phi.
Ông ta lại lần nữa bày ra gương mặt nghiêm túc đứng đắn trước đám Thanh Quỷ này, hai tay chắp sau lưng, cau mày nhìn bọn chúng.
Lúc này tôi mới nhớ ra, từ khi bước vào đường hầm, ông ta vẫn luôn giữ bộ mặt như thế.
Tôi cũng hiểu được thôi, dù sao trước mặt những Thanh Quỷ này, Diệp Vân Phi chính là người có thể điều khiển chúng. Nếu còn bày vẻ mặt cà lơ phất phơ thì quả thật không hợp lắm.
Tôi không biết ông ta dùng thủ pháp gì để triệu hồi Thanh Quỷ từ đèn trường minh, bởi vì tôi đâu phải chưa từng thấy loại đèn này trong cổ mộ.
Ngay trong giếng ngầm của nhà họ Lý cũng có loại đèn như vậy.
Nhưng tôi nhớ rất rõ, thắp đèn thì chỉ đơn giản là thắp đèn thôi. Ngoài màu ánh sáng có hơi quái dị ra, tôi căn bản chẳng nhìn thấy gì cả.
Với thể chất như tôi mà còn không thấy được gì, thì người khác chắc chắn càng không thấy.
Vậy thủ pháp của Diệp Vân Phi rốt cuộc là gì?
Dường như đang âm thầm khoe chiến tích với chúng tôi, tuy trên mặt không biểu hiện gì, nhưng tôi thấy ngón tay giấu sau lưng của Diệp Vân Phi đang đắc ý nhịp nhịp nho nhỏ, giống như đang chơi đàn piano vậy.
“Đây chính là thủ đoạn dò linh của nhà họ Diệp sao?” Tôi hỏi.
“Triệu hồi Thanh Quỷ.” Diệp Vân Phi lập tức trả lời: “Bọn chúng sẽ chỉ đường cho tôi, nói cho tôi biết mọi thứ mà tôi muốn biết. Có lúc là vị trí của linh khí, có lúc là đường ra, có lúc là lối tắt. Tóm lại là đủ loại thủ đoạn phục vụ cho tôi. Thậm chí khi tôi gặp nguy hiểm, còn có thể triệu hồi chúng ra giúp đỡ. Chỉ cần có thể tiến vào mộ huyệt, thì tôi chính là vương giả.”
“Đúng đúng đúng, ông lợi hại nhất rồi.” Tôi bất lực nói.
Thật ra tôi cực kỳ muốn biết ông ta làm cách nào để làm được điều đó.
Nhưng nếu ngay cả Kỳ Văn mà Diệp Vân Phi còn không muốn truyền dạy, thì chắc chắn ông ta cũng chẳng đời nào nói cho tôi biết.
“Vậy vừa rồi là đám Thanh Quỷ này chỉ đường cho ông sao?” Tôi tiếp tục hỏi.
Diệp Vân Phi chỉ gật đầu, mang theo chút đắc ý nho nhỏ.
Ông ta đang cố hết sức che giấu vẻ đắc ý đó. Còn tôi thì cứ muốn nghịch phá, khiến ông ta lộ ra bộ dạng ấy trước mặt đám Thanh Quỷ để sau này không còn mặt mũi nào làm chủ nhân nữa. Nghĩ thôi cũng thấy mình khá xấu tính.
Thông minh như Diệp Vân Phi, ông ta lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.
Ông ta hơi nghiêng đầu, phát hiện tôi đang dùng ánh mắt đầy mưu mô nhìn ông ta và đám Thanh Quỷ. Ông ta lập tức hiểu được suy nghĩ nhỏ trong đầu tôi, rồi giơ tay lên, khẽ phất một cái.
Toàn bộ Thanh Quỷ đều đứng dậy.
Kẻ cao người thấp, già trẻ lớn bé, tất cả xếp thành một hàng ngay ngắn, im lặng tuyệt đối, trật tự vô cùng. Chúng đồng loạt hướng về phía Diệp Vân Phi, chắp tay cúi đầu hành lễ.
Sau đó hóa thành từng làn khói xanh, đèn trường minh vẫn chỉ là đèn trường minh, không còn thứ kỳ quái nào nữa.
Tôi bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
Diệp Vân Phi liếc tôi một cái, càng khó chịu hơn mà nói: “Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì nhé. Tôi để cô được như ý chắc? Tôi là cao thủ giới dò linh đấy.”
Ông ta quay người, nghĩ nghĩ một lúc rồi không cam lòng bổ sung thêm: “Là cao thủ trong đám cao thủ.”
“Vâng vâng vâng, biết ông lợi hại nhất rồi.” Tôi theo sau ông ta, chán nản quay người rồi hỏi tiếp: “Thế sao ông không truyền thủ pháp cao siêu như vậy cho con trai của ông?”
Diệp Vân Phi bất đắc dĩ nhìn tôi, hít sâu một hơi rồi nói: “Có vài chuyện tôi từng trải qua rồi nên không muốn nó cũng phải trải qua nữa. Hơn nữa, nó đã chọn một con đường khác hoàn toàn với con đường của người dò linh. Tôi thấy không cần thiết.”
“Vậy chẳng phải nhà họ Diệp tuyệt hậu rồi sao?” Tôi cố tình trợn to mắt hỏi.
Diệp Vân Phi tặng cho tôi một đôi mắt trắng dã rồi nói: “Con trai của tôi là không muốn học thôi. Nhưng sớm muộn gì tôi cũng sẽ tìm được người thích hợp để truyền thừa.”
“Tôi thấy cô đừng rảnh rỗi lo chuyện cho tôi nữa, chúng ta vẫn nên mau cứu U Dung đi.”
Nghe chúng tôi cố tình dùng mấy từ như “con trai”, Natalia đi phía sau cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Mấy người chúng tôi đồng loạt quay đầu nhìn cô ấy.
Mặt Natalia lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Tôi chỉ là không ngờ hai người lại ở chung hòa hợp như vậy… hoàn toàn phá vỡ mọi ấn tượng của tôi.”
“Ông ấy còn đang kiềm chế đấy.” Tôi nhún vai nói: “Nếu là bình thường, tam quan của cô chắc bị nghiền nát luôn rồi, Natalia.”
Natalia khó tin nhìn sang quản gia Triệu.
Trong ký ức của cô ấy, quản gia Triệu vẫn luôn là kiểu đàn ông trầm ổn, ít nói, nghiêm túc nhưng cực kỳ cưng chiều cô. Hơn nữa hai người dù trên giường hay ngoài đời cũng cực kỳ hòa hợp.
Một người như vậy, dành cả đời để phục vụ một người đàn ông khác, thì chủ nhân đó hẳn phải là kiểu người cực kỳ cổ hủ.
Nghe nói quản gia Triệu đã theo Diệp Vân Phi từ nhỏ. Tam quan của ông ấy chắc chắn chịu ảnh hưởng rất lớn từ Diệp Vân Phi, bởi khi đó Diệp Vân Phi đã là dáng vẻ như hiện tại rồi.
Dù Natalia không hiểu rõ chuyện của họ, nhưng lần đầu nhìn thấy Diệp Vân Phi, cô ấy vẫn kinh ngạc vì ông ta quá trẻ.
Để không kéo Natalia vào nguy hiểm, quản gia Triệu gần như chưa từng kể cho cô ấy biết bất cứ chuyện gì. Nhưng có vài việc ông vẫn nhắc bóng gió, ví dụ như chuyện Diệp Vân Phi bất lão bất tử.
Dù Natalia không thể hiểu nổi, cô ấy vẫn chấp nhận sự thật này, đồng thời biết được người đàn ông của mình khác hẳn những người khác.
Quản gia Triệu gật đầu với Natalia, như để chứng minh lời tôi nói.
Điều đó càng khiến Natalia hoảng hốt hơn.
Ừm… tôi cảm thấy tam quan của cô ấy bắt đầu sụp đổ thật rồi.
Diệp Vân Phi quay trở lại cái cửa hang lúc trước, nơi gió đang thổi ù ù bên trong.
Ông ta không quay đầu lại, chỉ nói với chúng tôi: “Nhớ ôm đầu đấy.”
Rồi lập tức nhảy xuống trước!